Trang chủ

 Chào bạn!

Rất vui vì bạn đã nhín chút thời gian ghé thăm. Vậy là chúng ta đã có dịp trò chuyện kể cho nhau nghe những điều đầy thú vị mà chúng ta đã trãi qua. Trong thế giới này có muôn vạn tỷ người nhưng duyên số đưa đẩy chúng ta gặp nhau tại đây, chính vì thế mình tin vào đời này có chữ ” duyên “đúng không bạn?

Tôi tự giới thiệu tôi là Phan Hữu Lực. Từ nhỏ mình ngày ngày uống từng ngụm nước dừa vừa mát vừa ngọt để từng ngày tôi lớn lên và từ từ cây dừa đã trở thành biểu tượng của mọi người ở quê hương sông nước Bến Tre.

Hơn 40km từ thành phố Bến Tre về với nơi mình sinh ra huyện Thạnh Phú, một huyện rất nghèo và quanh năm mọi người ở nơi đây chỉ trồng lúa, một số chăn nuôi để trang trải cuộc sống. Gia đình mình cũng như bao gia đình khác nhưng không giải như thế mà mình nghĩ phải gắn bó với nghề trồng trọt, chăn nuôi. Từ nhỏ với đam mê nghiên cứu khoa máy móc, điện tử mình đã có mong ước sao này sẽ làm ra thật nhiều máy móc phục vụ mọi người và cuối cùng mình cũng thực hiện được đều đó.

Thật sự là rất khó khăn để bắt đầu một câu chuyện về hành trình vươn lên khởi nghiệp của thương hiệu MECO. Bởi vì có rất nhiều thứ để viết lên, để chia sẻ cùng bạn về một hành trình vượt rào cản về sợ hãi, tự ti hay bứt phá thử thách bản thân để bước chân vào thế giới kinh doanh.

Nếu quay lại 7 năm về trước bạn sẽ thấy một Hữu Lực hoàn toàn khác: không mục tiêu, không biết mình muốn gì, tư duy hạn hẹp… như một một chiếc là khô héo mặc cho gió thổi đi. Cảm ơn những bạn bè ngày đó đã bên cạnh mình, chịu đựng mình, hơi… Và hi vọng rằng họ sẽ bất ngờ khi mình lột xác như ngày hôm nay.

Năm 2015, cùng mình với 23 sinh viên trong ngành kỹ thuật nhiệt trường đại học Bách Khoa Tp.HCM đã bước sang một cuộc sống mới đó là xã hội và các bạn của mình thì ai cũng có một công việc ổn định còn mình tiếp tục con đường học vấn tại ngôi trường này với tấm bằng Thạc Sĩ Kỹ Thuật Nhiệt năm 2017.

 

 

May mắn khi ra trường năm 2015 mình đã có ngay được một công việc làm ổn định và bền vững. Khi đó mình chọn trở thành kỹ sư phòng bảo hành VRV (tên viết tắt của hệ máy lạnh trung tâm) công ty Việt Kim (nay là công ty Daikin Việt Nam) thay vì mọi người khuyên mình xin làm bộ phận thiết kế hoặc sale để được mặc quần tây áo sơ mi gòn gàng, được ngồi máy tính cho phẻ. Mình là một người thích được tự do di chuyển, thoải mái nói chuyện với mọi người thay vì ngồi một chỗ với các nội quy khắc khe nơi văn phòng.

 

Trụ sở chính Daikin Viet Nam tòa nhà Nam Á

Cùng với công việc này, tinh thần và tính cách mình được nung rèn khá chắc chắn dưới sương gió, nắng trời và đặc biệt hơn là nghệ thuật ứng xử với các khách hàng , nhà thầu và nhà đầu tư. Giai đoạn này nó giúp mình trưởng thành trong suy nghĩ và nhận thức nhưng…

Vào một ngày đẹp trời sau khi kết thúc công việc bảo hành cho khác hàng thì mình được mời lại dùng 1 tách cà phê do mình thân thiện và nhiệt tình trong công việc. Anh chủ nhà hỏi: ” Em làm kỹ sư phòng bảo hành cho Daikin chắc lương cao lắm hả em”. Mình trả lời: ” Dạ lương em cũng đủ sống à anh”, xong anh hỏi tiếp ” Em quê ở đâu ?”, mình nói ngay: “ Dạ em quê ở Bến Tre xứ dừa anh”. Anh cười tủm tỉm nói:  ” Anh cũng quê Bến Tre nà”, hai anh em cười cái rần. Xong anh hỏi tiếp: ” Em làm như thế thì đi làm về ở đâu ?”, mình bùn và nói: “Dạ em ở trọ ngay hẻm chợ Ông Địa đường Lạc Long Quân á anh”. Anh hỏi mình vời giọng trầm xuống: ” Tụi em là kỹ sư giỏi mà đi làm công việc cực như thế này mà lương lại thấp nữa thì chừng nào mới mua được nhà ở thành phố ?”, mình cười trừ và giọng bùn hẳn ra: ” Dạ em sẽ cố gắng chứ cuộc sống ở đây đắt đỏ quá anh”. Mình trả lời câu đó cho xong nhưng trong thời gian mình chạy xe từ nhà anh về lại công ty mình suy nghĩ rất nhiều, đêm đó cũng trằn trọc suốt đêm.

Thế là chuyện học Thạc Sĩ cũng cuốn mình theo, do không có thời gian nên sau khi trải qua 10 tháng làm cho Daikin mình đã xin nghỉ việc để tập trung cho việc học. Đến tháng 5 năm 2016 mình đã hoàn thành hết 3/4 chặng đường Thạc Sĩ nên tìm một việc làm là điều tất yếu. Lúc này, mình chọn Mitsubishi Electric là nơi mong muốn gắn bó lâu dài. Vào công ty mình cũng đảm nhiệm chức vụ kỹ sư phòng bảo hành VRF (vận hành bảo hành sửa chữa hệ máy lạnh trung tâm), nhưng một lần nữa một câu chuyện của chị 2 mình lại tái lập “ Làm như vậy thì chừng nào mày mới có tiền mua nhà thành phố”. Gắn bó với công ty được 9 tháng và sau đó mình về quê hương Bến Tre để quản lý giúp chị 2 mình.

Training in Thailand

Quả thực, đến hôm nay lúc đang trò chuyện với bạn mình vẫn nhớ rõ như in buổi sáng hôm ấy và ngay trên giường bệnh những câu nói của chị 2 đã gieo vào tâm trí mình một hạt giống, một mầm móng cho sự thay đổi ngoạn mục. Khi đó mơ ước làm chủ một công ty, làm chủ nhưng về kỹ thuật trỗi dậy, sôi sục hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, mình cũng tự hiểu rằng mình hoàn toàn không có kiến thức, trãi nghiệm và kinh nghiệm về kinh doanh do đó mình chỉ âm thầm nghiên cứu các quyển sách và các hướng startup thời thời đó, đăng ký học khóa đào tạo ngắn ngày vào cuối tuần để không ảnh hưởng đến công việc quản lý của mình.

Rồi điều gì đến cũng sẽ đến, tháng 09/ 2017 mình bước đi bước chân đầu tiên trên hành trình kinh doanh với Cty Cổ Phần TM-DV kỹ thuật cơ điện lạnh MECO. Với mục tiêu phục vụ dịch vụ bảo trì, lắp đặt hệ thống lạnh dân dụng và hệ thống lạnh trung tâm.

Hy vọng rằng bạn và mình sẽ có những kết nối sau này vì chúng ta có duyên mới gặp được nhau và đọc được những chia sẻ này của cuộc đời mình.

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial